“Bản chất con người không phải là một cái trừu tượng cố hữu của cá nhân riêng biệt. Trong tính hiện thực của nó, bản chất con người là tổng hòa của các quan hệ xã hội”. Thông qua bộ phim “A walk to remember", hãy làm rõ quan điểm của mình về nhận định trên.
- Dựa trên tiểu thuyết cùng tên của Nicholas Spark, bộ phim
“A walk to remember” đã được dựng lên và có lẽ đây là
câu chuyện mà để lại
trong tôi nhiều ấn tượng nhất.
Motip phim có lẽ là không mới, kể về tình yêu của cậu học sinh “hư” Landon Carter và cô nàng ngoan hiền
Jamie Sullivan, một kiểu tình yêu điển hình dễ bắt gặp. Sau khi bị kỉ luật vì trò nghịch ngợm đã gây ra tại nạn cho một người bạn của mình, Landon phải đi dạy cho
trẻ em và
tham gia vở kịch nói
của trường. Từ đây, cậu và
Jamie gặp và
tiếp xúc
với
nhau. Phân đoạn
Jamie lột xác
thành một thiếu nữ đầy quyến rũ
trong khi vở kịch công
chiếu khiến
Landon bồi hồi và
chủ động hôn
cô như là kết quả của những cảm xúc
mông lung trong thời gian dài tiếp xúc cùng nhau. Tuy nhiên,
sang nửa sau
của
phim, trái với màu
sắc ngọt ngào
của nửa đầu, giờ đây là
một nỗi buồn mênh
mang. Tuy nhiên, thay vì u uất, bi kịch, thì câu chuyện lại tiếp diễn bằng những hành
động đầy ấm áp
của các
nhân vật. Chính
phần sau
này đã làm
nên tính cảm động, nét
riêng của bộ phim
khiến nó
không lẫn vào
những bộ phim
tình cảm khác.
Đoạn
Landon bắt đầu thực hiện những gạch đầu dòng
trong 100 điều phải làm
cho Jamie là một cảnh rất hay
có thể khiến cho
bất kì
cô gái nào xem phim đều thích thú. Có một câu nói của
Jamie nghe thật day
dứt
" con chưa từng trách
Chúa vì người không
công bằng với con
nhưng tại sao
lại
mang cậu ấy đến
". Tình yêu thay đổi cậu, Landon nhưng nó cũng thay đổi Jamie nữa. Nó đã mang đến cho cô đầy cảm xúc và những trải nghiệm kì diệu mà rất nhiều người khác may mắn hơn cũng chưa được trải qua.
- Bộ phim có thể cũ, nhưng tình yêu thì luôn mới. Câu chuyện về hai cô cậu học trò ấy đã mang đến cho người xem những cảm xúc rất trong sáng, rất lạc quan dù man mác buồn. Nó gợi nhắc chúng ta về những trong veo mà tình yêu mang lại, yêu thật sâu đậm để không hối tiếc. Mỗi chúng ta đều có một phép màu từ ai đó và là phép màu của ai đó. Chứng tỏ, bản thân con người chúng ta đều có thể ảnh hưởng và nhận ảnh hưởng từ những cá thể khác, chúng ta không hề độc lập, mà tồn tại dựa trên sự tác động với nhau. Như thế, “Bản chất con người không phải là một cái trừu tượng cố hữu của cá nhân riêng biệt. Trong tính hiện thực của nó, bản chất con người là tổng hòa của các quan hệ xã hội” – quả là không bao giờ sai.

0 comments