Tiểu thuyết “Không Gia Đình” chắc hẳn đã trở thành một cái tên không mấy xa lạ với những người đam mê và yêu thích việc đọc sách. Đây cũng là cuốn sách mà mình muốn giới thiệu với mọi người. Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng đã tạo nên tên tuổi của văn hào Hector Malot được ông cho ra mắt lần đầu vào năm 1878. Trong lần đầu tiên ra mắt đã thu hút được nhiều sự chú ý của các bạn thiếu nhi và các độc giả tại Pháp.
Chúng ta như được hòa
vào những chuyến phiêu lưu bất tận cùng gánh xiếc rong ấy. Không rõ từ lúc nào
nhưng gánh xiếc ấy gần trở thành một gia đình thật sự của cậu. Sự trưởng thành
của cậu bé Remi được thể hiện ngày một rõ hơn, cậu nhận được những bài học, những
lời chỉ bảo và giáo dục về những phẩm chất, nhân cách quý giá của một con người
từ ông Vitalis.
Một cuộc hành trình tuy
điều kiện khắc nghiệt nhưng người ta vẫn thấy ấm áp, một tình thương không phân
biệt giữa người và người, người và vật. Hình ảnh cụ Vitalis điềm đạm, dù bất cứ
hoàn cảnh nào ông cũng điềm đạm lạ thường có lẽ là hình ảnh in sâu trong tâm
trí của Remi cũng như là tâm trí của các độc giả. Mình nhớ có đoạn Remi lỡ làm
mất chú chó, cứ ngỡ ông sẽ quát mắng nhưng trái ngược lại là một giọng ôn tồn
khuyên bảo rồi bỏ qua khiến Remi và thậm chí cả chúng mình là người đọc cũng cảm
thấy bất ngờ. Nhưng sự yêu thương của ông Vitalis dành cho cậu mấy chốc đã chấm
dứt khi ông qua đời. Cũng kể từ đó Remi phải sống tự lập, cậu dần trưởng thành
hơn, dần khôn ngoan hơn, phải suy nghĩ nhiều hơn để kiếm sống, phải xoay sở để
kiếm đủ tiền. Dù đôi lúc may mắn cậu có gặp được sự yêu thương hay bất hạnh phải
đối mặt với khó khăn cậu vẫn nhớ lời dạy của ông Vitalis giữ phẩm chất làm người,
ngay thẳng, gan dạ, tự trọng, thương người, ham lao động, không ngửa tay xin xỏ,
không dối trá, gian giảo, nhớ ơn nghĩa, luôn luôn làm người có ích.
Những thử thách của cuộc
đời đưa ra dường như không thể nào làm khó cậu bé ấy, cậu bé gần như đã trở
thành một tấm gương về đạo đức và lối sống dũng cảm, tình nghĩa giữa người với
người và sự cao quý trong tâm hồn chúng ta. Phần kết thúc có hậu đã được văn
hào Hector viết nên như tiếp thêm hy vọng cho người đọc trong những hoàn cảnh
éo le nhất trong cuộc sống. Nhắc nhở chúng ta rằng: “Một cậu bé như Remi có thể
thì tại sao mình lại không?”. Đó cũng là điều mà mình muốn gửi tới các bạn
thông qua tiểu thuyết này.


2 comments
Tui cũng thích cuốn này lắm nè
Trả lờiXóaHay lắm bạn
Trả lờiXóa